“Mẹ đang
ở trên xe rồi.” Bà Đường nói: “Tốt nhất hôm nay con xin nghỉ đi, hay là thôi
việc luôn về nhà giúp mẹ kinh doanh.”
“Hả?” Đường Mật Điềm nghe xong, đầu muốn nổ tung: “Mẹ đừng đùa thế!”
“Mật Điềm, mẹ không đùa, hôm nay mẹ đến là muốn chính thức nói với con chuyện
này.” Giọng bà rất nghiêm túc, “Bây giờ con không sống với mẹ, mẹ muốn quản
cũng không quản được, lời mẹ nói, con cũng không nghe, nếu con thật sự không nghe,
không muốn mẹ quản, không cần người mẹ này nữa, thì con nói thẳng ra, mẹ sẽ lập
tức quay về, từ nay, con thế nào, mẹ không bận tâm nữa.”
“Sao mẹ lại nói vậy?” Đường Mật Điềm nhăn nhó vò đầu, “Qua một đêm rồi, mẹ vẫn
chưa hết giận à? Chuyện hôm qua, là con sai, con nhận sai, sau này con sẽ ngoan
ngoãn nghe theo mẹ tất, mẹ đừng động một tý là bắt con nghỉ việc được không?
Công việc này hơi mệt một chút, thời gian cũng hơi gò bó, nhưng thật sự con rất
thích! Mẹ, con xin mẹ đấy, được không?”
“Điềm Điềm, không phải là mẹ ép con, mẹ chỉ muốn tốt cho con.” Bà Đường thở
dài, “Bây giờ trong đầu con chỉ toàn tình yêu, toàn những mơ mộng viển vông,
những gì con muốn khác xa cuộc sống hiện thực. Bây giờ con đang trẻ trung, còn
kén chọn, con không thấy được nguy cơ. Nhưng, khi con trưởng thành hơn, bị
người khác chọn, con sẽ thấy ước mơ và cuộc sống khác xa nhau thế nào!”
“Những điều mẹ nói con đều hiểu!” Đường Mật Điềm gật đầu đồng ý, nhưng đồng ý
là một chuyện, chấp nhận lại là chuyện khác. Cô luôn nghĩ rằng, một người phụ
nữ chưa từng trải qua tình yêu nồng cháy, mãnh liệt thì cuộc sống vẫn chưa hoàn
mỹ. Mặc dù, người ta thường nói, ôn hòa từ tốn thì cuộc đời bình yên.
Nhưng đối với phụ nữ, cả cuộc đời khao khát được nâng niu, trân trọng, được
quan tâm chiều chuộng, tìm được người hiểu mình, yêu mình và được mình yêu,
khát vọng đó cao hơn hết thảy! Khi chưa gặp, thì chờ đợi, mong mỏi, mơ ước tất
cả sẽ tốt đẹp, không ai có thể ngăn cản, thay đổi được khát vọng đó.
Rất nhiều phụ nữ, khi gặp được ý chung nhân thì mê đắm như hít phải ma túy, chỉ
mong mãi mãi chìm đắm trong đó, hưởng thụ mật ngọt của tình yêu, bởi vì đó là
thế giới cổ tích nhưng, khi thế giới cổ tích tan vỡ, tỉnh lại họ buộc lòng đối
mặt với cuộc sống hiện thực, buộc phải tìm kiếm một cuộc sống yên ổn. Nhưng
trong lòng họ, tình yêu mãi mãi luôn mang màu sắc độc đáo.
Nhưng, kế hoạch mà mẹ đặt ra cho Đường Mật Điềm, khiến cô buộc phải đối diện
với hiện thực, nhưng trong tiềm thức vẫn có mâu thuẫn khát vọng, trong lòng cô
luôn có nỗi niềm hằn sâu.
“Nếu hiểu, thì nên nghe lời mẹ.” Bà Đường thở dài rồi nhanh chóng chuyển giọng:
“Hôm nay mẹ qua, đưa con đi gặp một người bạn, anh chàng này mẹ gặp rồi, được
lắm!”
“Mẹ…” Đường Mật Điềm nói: “Hôm nay mẹ đến là để đưa con đi xem mặt anh ta à?”
“Nếu không thì sao?” Bà Đường tưởng đã thuyết phục được con gái, giọng vui vẻ
hẳn: “Con vừa nói, từ nay sẽ ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của mẹ mà, không
phải con hối hận đấy chứ?” Không đợi Đường Mật Điềm trả lời, bà Đường lại hạ
giọng uy hiếp: “Đường Mật Điềm, con dám nói không thử xem?”
“Con…” Hôm qua cô đã làm mẹ giận, hôm nay không muốn làm mẹ không vui, cho nên
ngập ngừng nói: “Con có từ chối đâu, con nói đi gọi điện thoại xin nghỉ phép!”
“Được, có thế chứ!” Bà Đường mãn nguyện nhếch mép cười.
“Mẹ, bao lâu nữa thì mẹ tới?” Đường Mật Điềm nhăn mày hỏi.
“Vượt qua đầu đường này khoảng mười phút thì tới.”
“Hả, mười phút nữa là tới rồi á?” Đường Mật Điềm thót tim, “Mẹ, đợi đã!
Mẹ có thể đến phố X, mua hộ con một ít đồ ăn không?”
“Phố X? Hình như rất xa?” Bà Đường lẩm bẩm.
“Không xa, không xa, mẹ cứ hỏi đường là biết, món gà hầm ở phố X, con thích
ăn.” Đường Mật Điềm nuốt nước bọt: “Mẹ đi mua giúp con được không?”
“Được rồi, biết rồi!” Thấy con gái đồng ý bà Đường đành nhận lời: “Vậy con mau
thay quần áo, trang điểm đi, lát nữa mẹ tới.”
“Vâng, mẹ lái xe cẩn thận nhé!” Đường Mật Điềm vừa cúp máy liền chạy thẳng đến
trước cửa phòng Ôn Kỷ Ngôn, đập cửa thình thình: “Ôn Kỷ Ngôn, mau dậy đi, có
chuyện rồi!”
“Sao?” Ôn Kỷ Ngôn bị đánh thức, đang ngái ngủ hỏi.
“Anh mau dậy đi, dậy rồi tôi nói!” Không đợi mở cửa, Đường Mật Điềm xoay nắm
cửa, bước luôn vào phòng, may là Ôn Kỷ Ngôn không khóa cửa.
“A!” Cả hai đều đồng thanh hét lên rồi Đường Mật Điềm vội lấy tay bịt mắt, quát
to: “Ôn Kỷ Ngôn, tôi đã nói với anh rồi cơ mà, không được cởi trần ở nơi sinh
hoạt chung, tại sao anh không mặc quần áo?”
Ôn Kỷ Ngôn vội thụt người vào trong chăn, ngần ngại giải thích: “Điềm Điềm, đây
là phòng của tôi, không phải chỗ sinh hoạt chung! Với lại, tại cô không đợi tôi
mở cửa, đã xông vào, làm tôi giật mình, còn nhìn trộm thân hình tuyệt đẹp của
tôi, lẽ ra tôi phải trách cô, vậy mà cô còn đổ lỗi cho tôi.”
“Tôi…” Đường Mật Điềm cứng họng không biết nói sao, quay người lại, buông tay
ra, nhìn lên trần nhà nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh mau dậy đi, mẹ tôi sắp đến rồi!”
“Mẹ cô muốn đến thì đến, liên quan gì đến tôi?” Ôn Kỷ Ngôn ngáp, rồi kéo chăn
trùm đầu: “Mẹ cô đến thăm cô, tôi ngủ kệ tôi, không liên quan!”
“Không được, mẹ tôi mà thấy tôi cho đàn ông ở ghép, nhất định sẽ đánh chết
tôi!” Đường Mật Điềm thấy Ôn Kỷ Ngôn chui vào chăn, trùm qua đầu chuẩn bị ngủ
tiếp, thì lo lắng, đi đến lật chăn của anh, “Ôn Kỷ Ngôn, nghe tôi nói đây, bây
giờ anh ra ngoài ở tạm mấy ngày, khi nào mẹ tôi đi, tôi sẽ gọi điện bảo anh về
được không?”
“Không được! Tôi đã nộp tiền nhà, tại sao tôi phải ra ngoài ở?” Ôn Kỷ Ngôn kiên
quyết lắc đầu, đi ra ngoài khỏi nói thuê khách sạn, cho dù vào quán net cũng
cần trình chứng minh thư, mà anh lại không có, chỉ có mỗi tiền thì có tác dụng
gì? Ngộ nhỡ bị hiểu lầm là tù vượt ngục, thì phiền phức to.
“Tôi trả lại tiền anh, anh đi đi!” Đường Mật Điềm cuống quýt nói, hôm nay cô
vất vả lắm mới nịnh được mẹ, nếu để bà hiểu lầm quan hệ giữa cô và Ôn Kỷ Ngôn,
thì coi như đi đứt! Nhẹ thì mẹ bắt cô công khai mối quan hệ với Ôn Kỷ Ngôn,
nhưng, hậu quả không ổn, Ôn Kỷ Ngôn là Gay, làm sao cô có thể được hưởng hạnh
phúc lứa đôi? Nặng thì bị chỉnh một trận nên thân, dám cho một người đàn ông
không rõ lai lịch ở cùng nhà.
“Cô đã nhận tiền rồi, tôi không lấy lại, tôi cần chỗ ở.” Ôn Kỷ Ngôn nói cùn:
“Đánh chết tôi cũng không đi!”
“Anh!” Đường Mật Điềm trừng mắt, coi như cô đã đích thân trải nghiệm cái gọi là
mời thần đến thì dễ, tiễn thần đi thì khó, nhìn thái độ của Ôn Kỷ Ngôn, chắc
chắn đuổi cũng không đi chỉ còn đổi cách khác, Đường Mật Điềm đảo mắt một vòng,
nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh không đi thật chứ?”
“Không đi, nhất quyết không đi.” Ôn Kỷ Ngôn ôm chặt gối, ánh mắt kiên định.
“Không đi cũng được, nhưng anh phải giúp tôi đối phó với mẹ tôi!” Đường Mật
Điềm nhìn Ôn Kỷ Ngôn, nói rõ ràng: “Nếu ứng phó không được, thì không cần tôi
đuổi, mẹ tôi cũng tự đuổi anh đi.”
“Điềm Điềm, cô đưa mẹ mình ra dọa tôi à?” Anh cười khạch một tiếng: “Mẹ cô thúc
ép cô đi xem mặt, bây giờ biết cô ở cùng với một người đàn ông, nhất định sẽ
rất vui.”
“Đúng thế, sẽ rất vui, sau đó sẽ ép chúng ta kết hôn!” Đường Mật Điềm cười giễu
cợt: “Ôn Kỷ Ngôn, anh bỏ trốn khỏi đám cưới chẳng nhẽ lần này lại cam chịu bị
ép lần nữa.”
“Mẹ cô không đáng sợ như vậy chứ?” Ôn Kỷ Ngôn không tin: “Cô đùa hả?”
Nghĩ tới thái độ của Đường Mật Điềm tối qua, Ôn Kỷ Ngôn chợt hiểu, có thể cô
không hề đùa, “Điềm Điềm, mẹ cô định ở bao lâu? Tôi cần ra ngoài tránh bao
lâu?”
“Tôi không biết mẹ sẽ ở bao lâu, còn phải xem tâm trạng của bà.” Đường Mật Điềm
nói: “Dù sao, anh cũng nên tạm lánh đã, đợi mẹ tôi đi, tôi sẽ gọi anh về.”
Trốn một ngày, nửa ngày, còn có thể chịu được, nhưng vô thời hạn, ngộ nhỡ mười
ngày, nửa tháng, anh vừa không có chứng minh thư, lại còn phải đề phòng bị
người của bố phát hiện bắt về, suốt ngày lang thang ngoài đường trong tình
trạng nơm nớp lo sợ, thật kinh khủng! Ôn Kỷ Ngôn nghĩ nhanh, càng nghĩ càng cảm
thấy ở chỗ Đường Mật Điềm này là an toàn nhất, anh không muốn đi, cho nên nói:
“Điềm Điềm, cô cũng biết bạn tôi chưa kịp gửi chứng minh cho tôi, tôi mà ra
ngoài, thật sự rất khó khăn!”
“Vậy anh nghĩ cách đi!” Đường Mật Điềm cắn môi, suy nghĩ: “Cho dù anh dự định
thế nào, cũng không được gây rắc rối cho tôi, nếu không, mẹ nhất định sẽ bắt
tôi về nhà, anh cũng bị đuổi đi luôn!”
“Cô có thể nhốt tôi ở trong phòng? Chỉ cần chuẩn bị ít mì gói, bánh quy, nước,
tôi đảm bảo sẽ im in thít như chuột, trốn trong tủ vài ngày, được không?” Ôn Kỷ
Ngôn hăng hái: “Chỉ cần không bị mẹ cô phát hiện thì cô sẽ không gặp rắc rối?”
“Cách này quá nguy hiểm!” Đường Mật Điềm phân vân: “Mẹ tôi là người rất cảnh
giác, nếu anh trốn trong tủ mà bị phát hiện, nhất định bà ấy sẽ nghĩ anh là
người xấu, sẽ báo cảnh sát bắt, trong khi anh lại không có chứng minh thư, kiểu
gì cũng không giải thích được!”
Ôn Kỷ Ngôn gật đầu: “Đúng, lúc đó, cô không bị rắc rối, nhưng tôi thì rắc rối
to, vậy Điềm Điềm, cô nghĩ xem phải làm thế nào? Ngoài phương án tôi phải ra
ngoài, cô nghĩ cách khác xem!”
“Cách thì có, nhưng chỉ sợ anh không chịu phối hợp!” Đường Mật Điềm thủng thẳng
nói.
“Cách gì, cô nói đi, chỉ cần tôi thấy hợp lý sẽ phối hợp!” Ôn Kỷ Ngôn vỗ ngực
nói to.
“Anh nói rồi đấy nhé?” Đường Mật Điềm ranh mãnh chớp mắt: “Cách này rất đơn
giản, chỉ cần anh thay đổi ngoại hình một chút là được!”
“Thay đổi ngoại hình? Thế là thế nào?” Ôn Kỷ Ngôn nghi hoặc: “Không phải cô
muốn tôi…”
“Hi hi, anh hiểu là được!” Đường Mật Điềm làm bộ bí ẩn, chạy như bay về phòng,
tìm chiếc váy dài Bohemêng, vớ lấy túi trang điểm treo trên cây mắc áo, sau đó
chạy về chỗ Kỷ Ngôn, ném chiếc váy vào tay anh: “Anh mau thay đi, mẹ tôi sắp
đến rồi.”
“Trời! Cô muốn tôi cải trang thành nữ thật sao?” Ôn Kỷ Ngôn nhìn bộ váy áo
trong tay, mặt nhăn giống như nuốt phải ruồi. “Điềm Điềm, không còn cách khác
ư?”
“Ôn Kỷ Ngôn, anh đừng lải nhải nữa được không? Mẹ tôi sắp đến rồi, anh không
thay quần áo, hoặc là phải biến, hoặc là bị báo cảnh sát, không có chứng minh
thư, anh tự nghĩ mà làm!” Đường Mật Điềm bực bội quát Ôn Kỷ Ngôn.
“Tôi tôi cái gì! Một câu thôi, thay hay biến đây? Nhanh lên” Đường Mật Điềm
đứng chắp tay vào hông hỏi, cô còn phải trang điểm cho anh ta nữa, nếu cô không
thông minh tìm cách điều mẹ đi chỗ khác để câu giờ, thì cả cô và anh ta đi đời
rồi!
“Thay thay thay!” Ôn Kỷ Ngôn không có lựa chọn nào tốt hơn, đành ôm váy áo, vào
phòng tắm thay, khi anh thay xong quay về phòng, Đường Mật Điềm đã lấy sẵn ra
bộ đồ trang điểm rất xịn, chỉ chiếc ghế trước mặt bảo anh: “Mau ngồi xuống!”
Ôn Kỷ Ngôn hít thở sâu, cúi đầu liếc nhanh trang phục trên người, bất lực lê
bước đến ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Mật Điềm, sau đó bất lực nhắm mắt,
giương mắt chứng kiến bản thân đường đường là đấng nam nhi, bị người ta ngang
nhiên nhào nặn thành phụ nữ!
Dưới bàn tay chuyên nghiệp của chuyên gia thiết kế hình ảnh Đường Mật Điềm,
ngoại hình của Ôn Kỷ Ngôn thay đổi hoàn toàn: Mái tóc vàng uốn sóng to, chiếc
váy dài tha thướt chấm đất phong cách cực ngoại, lối trang điểm tinh tế, cộng
với những nét vốn đẹp của Ôn Kỷ Ngôn, khiến người ta cảm giác đó là một mỹ nhân
lai.
Chớp chớp đôi mi giả cong, dày nặng trịch Ôn Kỷ Ngôn soi gương xuýt xoa: “Oa!
Điềm Điềm, kỹ thuật của cô khá lắm, trang điểm thế này, trông tôi rất xinh!” Ôn
Kỷ Ngôn lúc này giống như một cô phù thủy xinh đẹp.
“Tôi biết, anh vốn mang trái tim phụ nữ, trong hình hài đàn ông!” Đường Mật Điềm
nhanh chóng thu dọn đồ trang điểm: “Sau này nếu anh muốn cải trang thành phụ
nữ, tôi sẽ giúp anh!”
“Thôi đi, tôi không có hứng!” Ôn Kỷ Ngôn bĩu môi: “Điềm Điềm, mẹ cô có ghê
không? Tôi vốn không lo lắng, nhưng bị cô biến thành phụ nữ thế này, lại bắt đầu
lo lo!”
“Anh lo cái gì? Mẹ tôi thấy anh là phụ nữ, lại xinh đẹp, nhất định sẽ đối tốt
với anh! Nhớ mang khăn quàng cổ”, Đường Mật Điềm buồn cười nhìn Ôn Kỷ Ngôn cầm
cái khăn quàng vào cổ, lóng ngóng thắt nút, chí ít, cũng che được yết hầu, nhìn
kỹ lần nữa, kiểm tra xem có chỗ nào chưa hợp lý, cuối cùng bộ ngực phẳng lỳ của
anh đập vào mắt cô.
“Này, cô nhìn ngực tôi làm gì?” Ôn Kỷ Ngôn vô thức đưa tay ôm ngực, mặt hơi đỏ
một cách đáng ngờ, lòng thầm cầu nguyện, cô đừng bắt anh mang ngực giả.
“Tôi thấy, ngực anh hơi phẳng!” Đường Mật Điềm đắn đo, sắc mặt bối rối, nói rồi
nhìn lảng sang chỗ khác, “Tôi thấy, anh cần có vật gì đệm để ngực cao lên một
chút!” Nói xong, đảo mắt xung quanh tìm vật gì có thể đệm ngực.
“Ô, cứ để ngực sân bay thế này không được sao?” Ôn Kỷ Ngôn nhăn mặt: “Điềm
Điềm, tôi không thể nhét cả một cái bánh bao vào ngực như mấy cô trên ti vi
đâu, trông quái dị lắm!”
“Phải đấy, có thể đệm bằng cái này!” Đường Mật Điềm phớt lờ Ôn Kỷ Ngôn, chạy
biến về phòng, lấy miếng lót silicon thường dùng lúc đi bơi, “Anh tự độn hay là
để tôi độn giúp?”
“Cô chắc muốn giúp tôi không?” Ôn Kỷ Ngôn liếc miếng lót trên tay Đường Mật
Điềm vẻ coi thường.
Đường Mật Điềm ngớ người, sực nhớ câu vừa nói, bối rối đứng tại chỗ, đưa tay
bịt miệng: “Tôi thấy, anh tự làm thì hơn!”
Ôn Kỷ Ngôn ngắm miếng lót mềm mềm trong tay, đột nhiên nheo mắt, cười nói:
“Nhưng tôi không biết độn! Cô giúp tôi đi!”
“Cái này…” Đường Mật Điềm, nói nhanh: “Cái này đơn giản lắm, anh chỉ cần xé lớp
ni lông này ra, sau đó dán lên ngực là xong!”
“Vậy hả?” Ôn Kỷ Ngôn cười hề hề hỏi: “Cái này phải theo size của từng người
chứ?” Nói rồi mắt vô thức liếc nhìn ngực Đường Mật Điềm.
“Anh… anh nhìn cái gì?” Đường Mật Điềm đưa tay che ngực, nghiến răng nói: “Ôn
Kỷ Ngôn, cho anh ba phút, làm không xong, thì tôi lấy cái này dán vào mắt anh!”
“Cô… đúng là ác quá đi!” Ôn Kỷ Ngôn cầm miếng lót từ tay Đường Mật Điềm, chạy
vụt vào phòng tắm, không hiểu sao mặt nóng ran.
Đường Mật Điềm giơ tay xoa khuôn mặt nóng bừng của mình, mắt liếc nhanh một
lượt trong nhà, xem còn có gì chưa ổn, mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng, chưa thở
xong, đã thấy tiếng mẹ đập cửa: “Điềm Điềm, mở cửa, mở cửa mau!”
Đường Mật Điềm bước vội ra cửa, trấn tĩnh giây lát mới mở cửa, nặn một nụ cười
thật tươi với mẹ: “Oa! Mẹ nhanh thật đấy!” Biết thế bảo mẹ đến khu X mua đồ ăn
để mẹ bị tắc đường, có thể kéo dài thêm ít thời gian!
“Sao vẫn chưa thay quần áo?” Bà Đường bước vào, cau mày thấy con gái vẫn mặc bộ
ngủ, đầu tóc rối tung, “Con xem, trông con lôi thôi thế này, ai muốn gặp?” Nói
xong giục: “Nhanh lên, đi thay quần áo, trang điểm, không biết con học stylist
để làm gì, không biết chăm sóc cho cái vẻ bề ngoài của mình, thật uổng công!”
Đường Mật Điềm chỉ có thể ngậm miệng, không có chút sức lực phản bác nào, trước
những lời công kích của mẹ, chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu, nếu tranh luận cô chỉ
có nước thua mà thôi!
“Nhanh, nhanh, mau thay quần áo đi!”
“Con biết rồi, mẹ đừng giục!” Đường Mật Điềm lòng nóng như lửa, xem ra, hôm nay
mẹ rất nôn nóng muốn rao bán cô!
“Cháu chào cô!” Ôn Kỷ Ngôn xử lý xong phần ngực, mở cửa nhìn thấy bà Đường và
con gái đang đi về phòng thay quần áo vội lên tiếng chào.
“Cô là…” Bà Đường nghi hoặc nhìn Ôn Kỷ Ngôn từ đầu xuống chân, cảm thấy hơi tự
ti về chiều cao của mình, bà cao 1m55, còn “cô gái” này cao 1m80.
“À mẹ, cô ấy là Ôn Ngôn Ngôn, cùng thuê nhà với con, mới chuyển đến!”
Đường Mật Điềm thản nhiên đứng chắn trước mặt mẹ, lưng quay về phía Ôn Kỷ Ngôn
vẫy tay ra hiệu để anh biết ý, biến về phòng cho nhanh.
“Cùng thuê nhà? Ôn Ngôn Ngôn?” Bà Đường nhìn Ôn Kỷ Ngôn ánh mắt hiền hậu: “Cháu
làm nghề gì?”
“Ngôn Ngôn hả, cô ấy là người mẫu!” Đường Mật Điềm nói luôn.
“Người mẫu, thảo nào cao thế!” Bà Đường bước mấy bước đến gần, khiến Ôn Kỷ Ngôn
lúng túng, đi cũng dở, ở không xong, đành ngượng nghịu cười, nếu anh nói, làm
sao giấu được giọng đàn ông khàn khàn, cho nên cố không mở miệng là tốt nhất.
“Ngôn Ngôn, cháu bao tuổi?” Bà Đường vui vẻ hỏi.
Đường Mật Điềm vừa định mở miệng, thì bị mẹ lườm, đành im, giơ tay chọc vào
người Ôn Kỷ Ngôn, “Cậu trả lời mẹ tôi đi, cậu bao tuổi?”
“Cháu 26… 27… 28″ Ôn Kỷ Ngôn quan sát sắc mặt Đường Mật Điềm, rụt rè lên tiếng.
Bà Đường hơi cau mày, chăm chú nhìn Ôn Kỷ Ngôn “Con gái, rốt cuộc con bao nhiêu
tuổi? Sao lại 26, 27, 28, tuổi mình cũng không biết sao?”
Ôn Kỷ Ngôn liếc nhanh thái độ của Đường Mật Điềm, cuối cùng nở nụ cười thật
tươi với bà Đường: “Dạ, tuổi của con không chính xác lắm, tính tuổi âm thì 28,
tuổi dương là 27, nhưng bố mẹ con luôn nói con 26, cho nêncon cũng không rõ rốt
cuộc con bao nhiêu tuổi.” Ôn Kỷ Ngôn nói một lèo.
“Ồ, ra là vậy!” Bà Đường nhìn kỹ Ôn Kỷ Ngôn lần nữa rồi gật đầu: “Thế con có
bạn trai chưa?”
“Khục… khục… khục…” Đường Mật Điềm sặc nước bọt, hỏi một người đàn ông có bạn
trai chưa? Chuyện siêu hài!
Ôn Kỷ Ngôn đơ người vì câu hỏi, vội lắc đầu, “Chưa, chưa có ạ!”
“Tuổi con cũng không nhỏ nữa, sao chưa có bạn trai?” Bà Đường hỏi, giọng cơ hồ
tiêng tiếc. Ôn Kỷ Ngôn bị hỏi khó, bẽn lẽn trả lời: “Dạ, chuyện đó phải trông
vào duyên phận!”
“Đúng đấy!” Đường Mật Điềm gật đầu tán thưởng.
“Bọn trẻ các con, đều viện cớ đó, không chịu đi giao lưu, nhưng đâu có biết
những người làm cha mẹ chúng ta sốt ruột thế nào!” Rồi bà nhân cơ lại giáo huấn
một tràng: “Các cô cậu là con nhưng không hiểu cho lòng cha mẹ. Cha mẹ vất vả
nuôi con khôn lớn, ước nguyện lớn nhất là mong con thành công, sớm lập gia đình
hưởng hạnh phúc bình thường, nhưng các cô cậu lớn rồi lại không muốn lập gia
đình, nói trắng ra là không muốn kết hôn, sinh con, thâm tâm kỳ thực là sợ
trách nhiệm.”
“Cô à, cái đó không muốn kết hôn cũng không phải là sợ trách nhiệm đâu!”
Ôn Kỷ Ngôn không kìm được xen lời: “Vấn đề này, cô nói xem, muốn lập gia đình,
có cuộc sống hạnh phúc cả đời, mà cả cuộc đời thì rất dài, cho nên phải tìm một
người mình thích, hiểu mình?”
Đường Mật Điềm vội phụ họa, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Phải đấy, phải
đấy! Mẹ à, nếu kết hôn, đương nhiên phải tìm người mình thích!”
“Người mình thích?” Bà Đường hơi bực: “Thời của chúng tôi, làm gì được tự do
yêu đương, tìm người mình thích? Tất cả đều theo cha mẹ, lời bà mối, chỉ gặp
mặt một lần rồi cưới, lớn tuổi một chút, thậm chí còn không gặp mặt, đã cưới
luôn, sống cả đời như thế!” Bà Đường hắng giọng, lườm con gái: “Các cô cậu bây
giờ suốt ngày hô hào đi tìm tình yêu đích thực, tình yêu nồng nàn, cuối cùng
thì sao, tỉ lệ li hôn ngày càng cao, tỉ lệ ngoại tình ngày càng nhiều, bao
nhiêu đôi lấy nhau vì tình yêu không qua được được ba năm, bảy năm đã li hôn?”
“Cô à, những chuyện cô nói chỉ là thiểu số.” Ôn Kỷ Ngôn cười, nhận xét.
“Bất luận thiểu số hay không, tôi chỉ nói sự thật, đó là tìm một người đàn ông
đáng tin cậy để lập gia đình, tốt hơn nhiều lang thang một mình như con mèo
hoang!” Bà Đường nói xong nhìn con gái: “Xấu tốt gì mùa đông cũng có người sưởi
ấm giường, việc nhà cũng có người đàn ông gánh vác, vẫn hơn việc gì cũng một
mình nai lưng ra làm!”
Ôn Kỷ Ngôn há miệng định phản bác vài câu, Đường Mật Điềm đã túm cánh tay anh,
khẽ lắc đầu, ý bảo đừng nói, sau đó cười tươi với mẹ: “Được rồi, được rồi, mẹ
nói rất đúng!” Nếu tranh luận tiếp sẽ rơi vào cuộc khẩu chiến gay go, mẹ vốn
nóng nảy, không nên chọc tức bà!
“Vâng, vâng, cô nói đúng!” Ôn Kỷ Ngôn lập tức té nước theo, giơ ngón tay cái về
phía bà Đường nói nịnh: “Được nghe cô dạy, đầu óc con sáng ra rất nhiều!”
“Các con đã nhận ra quan điểm của mình sai rồi chứ?” Bà Đường nhìn “hai đứa
trẻ” lúc này đang nhìn nhau, sau đó gật gù cười mãn nguyện, rồi chốt một câu:
“Hai đứa đã biết sai vậy thì sửa soạn đi, lát nữa, mẹ dẫn đi gặp một người
bạn!”.
“Ặc… ặc… ặc” Đường Mật Điềm bị sặc nước bọt lần nữa: “Mẹ đưa con đi xem mặt dẫn
theo Ôn Ngôn Ngôn làm gì?” Mang hai khuê nữ đi xem mặt ư? Lẽ nào “mua một tặng
một”? Nhưng Ôn Kỷ Ngôn là giả khuê nữ! Rắc rối quá, làm thế nào đây!
“Mẹ thấy, hai đứa đi cùng là rất tốt, cùng làm nền cho nhau!” Thâm tâm bà Đường
có chút toan tính, Ôn Kỷ Ngôn đẹp thì có đẹp nhưng cứ hơi quai quái thế nào,
hơn nữa, người lại quá cao khiến nhiều đàn ông khó với. So với cô ta, Đường Mật
Điềm rất tầm thước, lại ngoan hiền, đáng yêu, có thể sẽ khiến anh chàng kia
thích hơn, khả năng thành công cũng cao hơn… Kỳ thực, nói trắng ra, bà muốn Ôn
Kỷ Ngôn làm nền cho Đường Mật Điềm, rốt cuộc đàn ông đi xem mặt, đa phần muốn
cưới vợ hiền thục, mấy người thích mang về “một bình hoa” trang trí, so sánh
ra, ưu điểm của Đường Mật Điềm vẫn nổi bật.
Ôn Kỷ Ngôn trố mắt, nhưng không thấy Đường Mật Điềm có phản ứng gì, ở trên địa
bàn của cô, anh không có quyền phát ngôn, phải phục tùng sắp đặt của cô. Đương
nhiên, anh chưa bao giờ tham dự những cuộc xem mặt, đang rất tò mò, cũng muốn
thử xem có gì hay ho.
Khi bà Đường dẫn hai “cô gái” đến khách sạn đã hẹn, bà mối đã cười hề hề đứng
đón ở cửa: “Đường Uyển, phía này!”
“Ồ, Mi Mi, lâu lắm không gặp, ngày càng trẻ ra đấy!” Bà Đường vui vẻ chào,
ngoảnh sang bên: “Lại đây, Điềm Điềm, chào cô Mi Mi đi!”
Đường Mật Điềm ngoan ngoãn chào xong, ngoảnh sang bên, Ôn Kỷ Ngôn lập tức uốn
giọng nói theo: “Chào cô Mi Mi!”
“Đây là Điềm Điềm hả, xinh quá!” Mi Mi niềm nở cầm tay Đường Mật Điềm ngắm một
hồi, rồi nhìn sang Ôn Kỷ Ngôn “Còn đây là…”
“Ồ, đây là chị em của Điềm Điềm, đang ở chung với Điềm Điềm, tên Ngôn Ngôn!” Bà
Đường vui vẻ giới thiệu rồi nhanh chóng chuyển chủ đề: “Hay là ta vào trong nói
chuyện?”
“Ờ, vào trong rồi nói, Tu Dương đợi một lúc rồi!” Mi Mi thân thiết khoác tay bà
Đường, cùng đi vào căn phòng đã đặt trước.
“Điềm Điềm có phải cô thường xuyên bị mẹ dẫn đi xem mặt? Giống như trong phim?”
Ôn Kỷ Ngôn huých Đường Mật Điềm, nói đùa, “Cô đã gặp những người đàn ông thế
nào, tiết lộ với tôi một tý được không?”
“Tiết lộ cái đầu anh!” Đường Mật Điềm lừ mắt, thì thầm: “Ôn Kỷ Ngôn, anh đừng
cười trên đau khổ của người khác, ngộ nhỡ lát nữa anh chàng kia khẩu vị nặng
lại thích anh, xem anh xoay sở thế nào!”
“Ha ha. Tôi rất mong, cô gặp được hàng độc!” Ôn Kỷ Ngôn nhướn mày.
“Anh mới là hàng độc!” Đường Mật Điềm mặt hầm hầm đi theo mẹ vào phòng. Ôn Kỷ
Ngôn mặt mày hớn hở, nở nụ cười cực lúng liếng!
Mọi người bước vào căn phòng đặt trước trong khách sạn, ngồi cạnh cô Mi Mi là
nhân vật chính của buổi xem mặt hôm nay, anh chàng mặc chiếc áo lười màu xanh
nước biển, quần bò cùng màu, tóc thẳng, chải ngược gọn gàng, nhìn rất moden,
khuôn mặt cũng rất điển trai, lông mày vếch, sống mũi cao, cộng với đôi mắt đen
sáng, trông cực ấn tượng.
Mặc dù Đường Mật Điềm không quá coi trọng ngoại hình, nhưng lần đầu tiên đi xem
mặt nhìn thấy người đàn ông ngoại hình, khí chất nổi bật như thế, bất giác cũng
thầm liếc mấy cái.
Ôn Kỷ Ngôn cũng lặng lẽ theo ánh mắt Đường Mật Điềm, nhìn về phía Mễ Tu Dương,
khi bắt gặp đôi mắt anh ta, đôi mắt cơ hồ hoàn toàn lặng sóng, nhưng sắc lẹm,
xem ra người đàn ông này rất nội tâm.
Mễ Tu Dương cũng lập tức nhận ra vẻ hiền thục dịu dàng của Đường Mật Điềm, cảm
giác cô là người dễ bộc lộ cảm xúc, thậm chí còn ngang nhiên ngắm nghía anh,
anh bất giác cảm thấy thú vị, sau đó bỗng bị thu hút bởi một ánh mắt nóng bỏng
khác, quay mặt lại, lặng lẽ quan sát nhân vật sau lưng Đường Mật Điềm. Khi “cô
gái” bối rối tay liên tục chỉnh sửa chiếc khăn quàng trên cổ, anh kinh ngạc
thoáng nhìn thấy cục yết hầu! “Cô gái” này giấu mình khéo thật!
Mễ Tu Dương mặc dù đã ba mươi, đến tuổi lập gia đình, nhưng không hề sốt ruột
về chuyện hôn nhân, nhất là khi đang dốc sức vào sự nghiệp, anh không có thời
gian bận tâm vấn đề đó, tuy nhiên bố mẹ anh không nghĩ như vậy, họ sốt ruột
muốn bế cháu, liên tục bố trí cho anh đi xem mặt các cô gái. Không thể cãi lại
cha mẹ, anh miễn cưỡng làm theo lời họ, nhưng viện mọi lý do để từ chối các cô
gái!
Nào ngờ, cùng với số lần xem mặt càng nhiều, thất bại càng tăng, bố mẹ càng lo
lắng, ép anh tạm ngừng sự nghiệp, để lo chuyện hôn nhân.
Lần này, còn có cả bà dì ruột đích thân tháp tùng, anh không thể từ chối, đành
ngoan ngoãn làm theo, không ngờ lại có một bất ngờ thú vị thế. Cái trò “nam
đóng giả nữ” đi xem mặt của phía bên kia đã bị anh phát hiện, vậy thì anh sẽ
tương kế tựu kế, chơi với họ đến cùng.
Mễ Tu Dương nhìn khắp một vòng, lễ độ mỉm cười với bà Đường, tự giới thiệu:
“Chào cô Đường, cháu là Mễ Tu Dương!” Ánh mắt chuyển sang Đường Mật Điềm, bà
Đường liền vui vẻ giới thiệu: “Đây là Đường Mật Điềm, con gái tôi, còn đây là
Ôn Ngôn Ngôn, bạn thân của nó!”
Bà Đường và cô Mi Mi nhìn Đường Mật Điềm, Ôn Ngôn Ngôn và Mễ Tu Dương chỉ nhìn
nhau, không nói gì, chỉ quan sát, bất giác lần lượt so sánh Đường Mật Điềm và
Mễ Tu Dương.
“Chào Đường tiểu thư!” Mễ Tu Dương lịch sự chào, sau đó chuyển ánh mắt sang Ôn
Kỷ Ngôn, nhếch miệng đầy ẩn ý, chào: “Chào cô!”
“Tôi là Ôn Ngôn Ngôn!” Ôn Kỷ Ngôn tay bíu vào mặt bàn, ép giọng, đánh liều nói,
sau đó, cúi đầu nhìn mặt bàn.
Đường Mật Điềm theo ánh mắt của Mễ Tu Dương cũng nhìn về phía Ôn Kỷ Ngôn, trong
lòng thấp thỏm lo lắng, không biết có chỗ nào sơ hở không.
Bà Đường và cô Mi Mi nhìn nhau, thấy ba đứa trẻ rụt rè không ai nói gì, vội lên
tiếng: “Các bạn trẻ cứ nói chuyện trước đi, chúng tôi ra ngoài ăn chút gì đã!”
Nói xong, hai bà nháy mắt ra hiệu, lần lượt đứng dậy, bước ra ngoài.